Home / Ôn thi môn Ngữ văn / Ngữ văn lớp 7 / Cảm nghĩ về thầy cô

Cảm nghĩ về thầy cô

Cảm nghĩ về thầy cô – Bài số 1

“Lặng xuôi năm tháng êm trôi

Con đò kể chuyện một thời rất xưa

Rằng người chèo chống đón đưa

Mặc cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiều.”

Cuộc đời thầy đưa biết bao thế hệ trẻ qua dòng sông tri thức. Dòng sông vẫn cứ trôi, tóc thầy cũng đã bạc nhưng thầy vẫn vững tay chèo và hết lòng vì thế hệ trẻ. Bao nhiêu người khách đã sang sông? Bao nhiêu khát vọng đã vào bờ? Bao nhiêu ước mơ đã trở thành hiện thực? Tất cả là nhờ bàn tay của thầy.

 Thầy đã dạy cho em biết bao điều, dạy cho chúng em cách làm người, đã truyền đạt tri thức cho chúng em, đã chuẩn bị hành trang cho chúng em bước vào đời.

 Thầy tốt bụng là thế, hiền lành là thế nhưng thầy đã phải khổ tâm vì chúng em nhiều. Đã có lúc chúng em nghịch phá lung tung, không nghe giảng bài, chúng em cũng hay cười đùa nói chuyện riêng trong giờ học nhưng biết làm sao được khi “ Nhất quỷ nhì ma thứ ba học trò” Những lúc như thế thầy hay nghiêm khắc dạy dỗ chúng em nhưng cũng có lúc thầy ôn tồn như người cha dạy dỗ đứa con thơ bé bỏng.

 Chúng em biết rằng có nhiều lúc thầy đã thức trắng đêm không ngủ, thầy đã suy nghỉ nhiều cho bài giảng ngày mai đạt kết quả tốt và cũng suy nghĩ rằng làm sao cho lũ học trò chúng em trưởng thành hơn.

 Thầy luôn đồng hành cùng chúng em trong cuộc sống. Cả khi vui cũng như lúc buồn, ngay cả khi chúng em gặp khó khăn vấp ngã, thầy luôn là động lực, là người nâng đỡ và dìu dắt chúng em tiếp trên con đường học vấn. Con đường này xa lắm, trắc trở lắm, nó không phải là tấm lụa và cũng không được trải hoa hồng, nó đầy chông gai, thử thách nhưng đã có thầy ở bên, luôn bên cạnh giúp đỡ cho em. Chúng em luôn nhớ những câu nói, thầy dạy cho chúng em rằng “thất bại là mẹ thành công”. Mỗi lần chúng em vấp ngã, chúng em lại rút ra được những bài học quý báu cho bản thân. Chắc chắn rằng sau này, trên đường đời. chúng em sẽ còn vấp ngã nhiều hơn thế nữa nhưng em sẽ biết tự mình đứng lên, tự khắc phục nó.

“Mắc sai lầm, sữa lỗi, biết ăn năn

Con sẽ vững, trưởng thành trong cuộc sống…”

Thầy đến với chúng em không chỉ bởi truyền đạt tri thức nhưng thầy đem đến cả tấm lòng của mình, tận tụy, hết lòng vì chúng em. Thầy ơi – người đưa đò vĩ đại, thầy đã đến với chúng em, đã hy sinh thầm lặng cho chúng em, thầy chở nặng tình yêu đưa chúng em tới bờ. Thầy hi sinh cho chúng em nhiều quá, tất cả chỉ vì muốn chúng em nên người.

 Có nhiều lúc chúng em muốn nói “Chúng em xin lỗi thầy” 

“Chúng em cám ơn thầy nhiều lắm …” nhưng sao không thể nói lên lời bởi vì chúng em biết công ơn của thầy cao cả lắm, lớn lao lắm, sao có thể diễm tả bằng lời được chứ.

 Thầy ơi! tháng năm cứ vô hình trôi, trôi mãi. Rồi chúng em sẽ phải rời xa mái trường yêu dấu, sẽ xa bạn bè và nhất là ra khỏi vòng tay che chở của thầy nhưng dù sao đi nữa những kỉ niệm của thầy, hình ảnh của thầy sẽ còn mãi trong em, những bài học của thầy em sẽ mang theo suốt cuộc đời.

 Dù mai này trưởng thành, dù đi đâu chăng nữa thì em vẫn luôn nhớ về thầy, luôn cám ơn thầy đã dày công dạy giỗ, đã hy sinh cho chúng em. Thầy không chỉ là người lái đò vĩ đại mà thầy còn là người cha kính yêu của chúng em.

“Tháng năm dầu dãi nắng mưa

Con đò trí thức thầy đưa bao người

Qua sông gửi lại nụ cười

Tình yêu con gửi lại người cha thương….”

Cảm nghĩ về thầy cô – Bài số 2

"Muốn sang thì bắc cầu kiều

Muốn con hay chữphải yêu lấy thầy"     

Thầy, cô – tiếng gọi thiêng liêng mà thật giản dị, sâu sắc biết bao! Có lẽ đó chính là "người lái đò" cần mẫn đưa chúng em "cập bến tương lai" với bao nhiêu hoài bão ước mơ đang chờ đón. Hay vô vàn tri thức học vấn mà thầy cô đã dành bao tâm huyết cho mọi thế hệ học trò theo năm tháng trôi đi.

Xem thêm:  Cảm nghĩ về bài Hồi hương ngẫu thư của Hạ Tri Chương

Từ khi bước vào cổng trường rộng mở, các thầy,các cô đã dìu dắt, chỉ bảo tận tình, dạy chúng em cách làm người và đối nhân xử thế. Thầy cô chỉ dẫn, theo dõi từng bước chúng em đi trên đường đời trang trải. họ như những tia nắng sớm, soi tỏ đường chúng em đi trong mọi đêm tối bằng muôn vàn kiến thức bổ ích. Nó như nguốn sức mạnh vô tân giúp em vượt qua mọi khó khăn, hiểm trở trong thế hệ học sinh. Thầy cô đã lo lắng chăm chút cho người cha, người mẹ thứ hai cho mọi học trò. Người cha, người mẹ ấy luôn yêu thương bao bọc, che chở, ân cần dạy dỗ cho chúng em đến "bến bờ thành công" trong cuộc đời.Cũng như người lái đò vẫn luôn cặm cụi, chở từng "người khách" tiến hành trình phía trước. Phải chăng đó là hình ảnh người giáo viên đang thức khuya trong ánh đèn mờ với bao trang giáo án giảng dạy cho các hoc sinh yêu quý, những đứa con nhỏ của mình. Có lẽ đó chính là chiếc cầu tre nhỏ, bắc qua những mảnh đời nhỏ bé đang đi giữa cuộc đời. Thầy cô là như thế đó, luôn lặng lẽ hi sinh cho tất cả học sinh.Và gieo thêm mầm non mới cho vườn đời hôm nay đến mai sau thế hệ tương lai. Thầy cô đã mở ra cho chúng em tầm nhìn xa về xã hội xung quanh, mở cả bầu trời học vấn và muôn vàn tri thức đang đón chào. Từng chân trời mới, từng cuộc đời mới được thầy cô và chúng em khám phá, đã đem đến cho học trò một hy vọng, một niềm tin tràn đầy trong tương lai.

Người thầy, người cô đã luôn nhắc nhở, khuyên bảo chúng em những điều hay,lẽ phải nhất:"Phải biết yêu thương, giúp đở mọi người xung quanh". Thế đấy, từng lời thầy, lời cô đã cho em những "trang sách hồng tuổi thơ" giữa lớp học quen thộc. Tất cả đã giúp chúng em thêm yêu quý lời dạy mà thầy cô trao tặng.Đặc biệt, trong cuộc đời làm giáo viên, điều mà thầy cô mong ước nhất là trò mình học thật giỏi, lễ phép, chăm ngoan để sau này giúp ích cho đời:"thế hệ trẻ hôm nay, tương lai mai sau này". Chính vì thế, chúng em phải luôn biết ơn và kính trọng để không phải phụ lòng thầy cô. Nhưng em hứa phải quyết gắng sức của  mình vào việc thi đua học và hành. Cho đến mai sau lớn lên, trở thành người công dân mẩu mực có ích cho xã hội thì em sẽ góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh tươi đẹp hơn. Lúc đó, chắc hẳn trong chúng em, ai cũng không bao giờ quên được hình ảnh người thầy,người cô đã bao năm tháng cực nhọc dạy dỗ học trò của mình nên người. Đến lúc đó, chúng em sẽ nhớ sao lời thầy cô lúc đọc bài trầm bổng, ngân vang như tiếng sáo diều.

"Em nghe thầy đọc bao ngày

Tiếng thơ đỏ nắng xanh cây quê nhà"

Công lao của thầy cô thật to lớn và vĩ đại, những người đã dành tất cả vào sự nghiệp giáo viên của mình. Họ đã hoàn thành nhiệm vụ thiêng liêng của cuộc đời làm thầy cô, đã luôn dạy dỗ, tạn tình chăm sóc mọi thế hệ trẻ theo thời gian. Dù mai này có đi đến chân trời góc bể nào thì chúng em vẫn không quên được Người đã cho mình kiến thức bao la và tình yêu thương vô tận. Chúng em sẽ mãi ghi nhớ hai chữ "thầy cô", có lẽ nó sẽ luôn vọng mãi trong tim mọi học sinh.

Cảm nghĩ về thầy cô – Bài số 3

Dù năm tháng vô tình trôi mãi mãi
có hay bao mùa lá rơi
Thầy đã đến như muôn ngàn tia nắng
sáng soi bước em trong cuộc đời.

Đêm nay, bước chân em ngập ngừng từng bậc, từng bậc. Vẫn những thanh âm ấy, những lời nhạc trầm, buồn da diết, những lời nhạc thanh thản đến vô cùng khiến mọi nghĩ suy của em ngưng lại bên thềm ngập lút bóng tối. Em đã nghe những giai điệu ấy, ngỡ như một tiếng vọng xa xưa với rung cảm đằm sâu trong lòng. Ở đâu đó, miền cảm xúc về thầy trong em dâng đầy những kỷ niệm. Và em đã đi tìm, tìm giữa mênh mông những ca từ trong trẻo để gửi đến thầy với tâm niệm: “Cuộc đời này gặp nhau là hạnh phúc”.

Xem thêm:  Cảm nhận về bài Phò giá về kinh của Trần Quang Khải

Những cử chỉ chăm sóc nhỏ thôi của cô giáo nhưng cũng đủ để học trò nhớ mãi.

Hai năm trôi qua, quãng thời gian ấy quá dài để dòng đời bộn bề khiến người ta quên đi gương mặt nhau. Nhưng em tin, thầy vẫn có thể nhận ra khuôn mặt em trong bao thế hệ học trò ngày đó.

Em không giỏi giang, không đặc biệt thậm chí không hương sắc như những nữ sinh khác thầy từng dạy. Em hiền, hiền như một cây viết, im lặng và mệt mài đổ từng giọt khô hanh giữa mùa đông năm ấy. Có lẽ vì thế, em nhận được sự quan tâm từ thầy hơn bao giờ hết để đến bây giờ, bước chân em đi có vấp, cõ ngã, có đau, có khi chệch choạc, cương quyết, lúc yếu đuối, vội vàng thì những lời thầy dạy ngày nào còn khắc sâu trong từng rãnh nhớ.

Đón nhận cái se lạnh của thời khắc chuyển mùa – thời khắc trút bỏ cái vàng rơi rớt cuối thu để chìm vào tĩnh lặng của mùa đông, em lại chợt ngỡ ngàng khao khát ngắm nhìn châu Úc rộn ràng sắc nắng nơi thầy đang làm việc.

Thầy mãi mãi là ánh sáng, những tia nắng diệu kỳ đã đến bên và soi bước em đi. Em thầm cảm ơn thầy đã dìu dắt em, có mặt bên em để em hiểu tình người mang đầy ý nghĩa như phần mềm thầy dạy.

Góc nhỏ nơi em ngồi với tấm bảng con trắng tinh vẫn in bóng gương mặt và bàn tay thầy. Phòng học ấy giờ không hội tụ đầy đủ những gương mặt cũ xưa đã từng hồn nhiên tươi cười mỗi lần thầy phát âm tiếng Anh, không còn dáng thầy, không còn những cái nheo mày nhẹ nhàng khi em mắc những lỗi lập trình… Thế nhưng thời gian lại đong đầy trong mắt em bóng hình, giọng nói và những ân cần thầy để lại cho tất cả mọi người.

Có mấy ai trong lớp quên được những bài tập làm thêm thầy luôn gửi kèm một lời động viên “Đứa nào làm tốt thầy có thưởng. Cố lên để thành Bill Gates! Đứa nào chưa hiểu… thì hỏi nhé!”. Mỗi lần mở mail ra nhận bài là một lần nhận thấy lòng thầy lo cho lớp nhiều, nhiều lắm.

Đâu chỉ có thời gian chạy, thầy cũng chạy mệt nhoài để theo từng đứa chúng em. “Thầy ơi, em hỏi”, “Thầy ơi, lỗi này là lỗi gì”, “Thầy ơi, giúp em”, “Thầy ơi, thầy ơi”… bấy nhiêu cái miệng là bấy nhiêu tiếng gọi thầy thân thương mà lớp dành cho thầy. Mỗi một cái đầu là một bộ máy đầy sáng tạo khiến thầy phải làm việc không ngừng nghỉ. Vậy mà, con người cao quí ấy vẫn cười ngay cả khi 10h đêm còn có đứa hỏi bài.

Những ngày tháng đó, với em, là những ngày hạnh phúc và vui nhất, niềm vui ấy đọng thành những giọt kỷ niệm và nuôi lớn một tình cảm trong em cho đến bây giờ. Ngày thầy nghỉ dạy, cả lớp đến trung tâm ai ai cũng hỏi vì sao? Ai ai cũng buồn! Em đã từng trách thầy “Đem con bỏ giữa chợ người” dù trong lòng em đã rơi lệ cho lần chia xa ấy. Tất cả vì tốt cho em, tốt cho thầy, cho một tổ ấm gia đình – nơi thầy là niềm ngưỡng vọng của những đứa trẻ.

Mùa đông này sẽ lạnh gấp ngàn lần mùa đông năm ấy khi em không còn nhận áo thầy mặc những khi trời đổ lạnh, hắt buốt giá xuống mặt đường, không còn dáng thầy bên cạnh hướng dẫn những thuật toán thông minh, không còn những thanh âm trầm ấm mỗi buổi thầy giảng, không còn ánh mắt và sự lo âu tận trái tim thầy gửi riêng cho em.

Ở nơi xa xôi ấy, em mong nắng vẫn vàng lên rực rỡ. Em lặng lẽ ao ước cho con người đang miệt mài đèn sách ấy được rộn ràng hái những mùa vui về bên gia đình. Có lẽ, khi mọi khoảnh khắc ngập tràn hạnh phúc trôi đi, điều cuối cùng ám ảnh và đọng lại trong em vẫn là những cảm xúc thiêng liêng đã soi sáng cuộc đời em.

Thầy ơi, em muốn nói trong trang sách quãng đời sinh viên của em, trong mối tình đầu của em, trong tình yêu cuộc đời, trong nỗ lực con đường em đi “có ánh sáng con người thầy cao đẹp”. Cảm ơn thầy, cảm ơn anh đã đi bên em trong những bước đi đầu đời.

Xem thêm:  Phân tích tấm lòng người chiến sĩ qua bài thơ Cảnh khuya của Hồ Chí Minh

Cảm nghĩ về thầy cô – Bài số 4

Có lẽ trong cuộc đời của mỗi con người, ngoài cha mẹ là những bậc sinh thành, thầy cô giáo cũng có công lao rất lớn. Còn đối với những học sinh đang thời cắp sách tới trường như chúng em thì thầy cô giáo chính là những người cha, người mẹ thứ hai.

Thầy cô – hai chữ thiêng liêng mà chỉ có những học sinh đủ tư cách mới được phép gọi. Họ là những người đã dẫn dắt chúng em đi trên con đường đời của riêng mình, người chắp cánh ước mơ cho chúng em. Mọi người vẫn thường nói thầy cô là người lái đò cho học sinh. Khi một năm học kết thúc là chuyến đò cập bến.Có lẽ trong chuyến đò đó đã có biết bao điều thú vị. Thầy cô dạy cho chúng em biết rằng trong cuộc sống có rất nhiều khó khăn, thử thách nhưng cũng có vô vàn niềm vui và sự bất ngờ. Nhờ thầy, nhờ cô luôn tận tình điều khiển,lèo lái chuyến đò đó nên chúng em đã vượt qua tất cả những khó khăn, để rồi theo chuyến đò cập bến cảng kiến thức trong niềm vui,niềm không chỉ riêng của chúng em, mà còn của thầy cô nữa.Những gì thầy cô làm cho chúng em thiêng liêng, cao quí đâu kém những gì cha mẹ làm cho chúng em.

Con người chắc hẳn ai cũng có thời cắp sách tới trường. Đó là khoảng thời gian đẹp nhất, thời của tuổi mộng mơ, của những ý tưởng vụt đến rồi vụt đi, của cả sự ngỗ nghịch. Chính thầy cô là những người thay đổi cuộc đời chúng em, uốn nắn chúng em từng chút một trên con đường học vấn. Từ khi chúng ta còn bi bô tập nói đã đã được đưa tới trường mẫu giáo để tập làm quen với trường lớp. Cũng chính tại đó, thầy cô đã dạy cho chúng ta biết thế nào là lễ nghĩa, là biết cách cư xử cho phải phép. Rồi từng ngày, chúng ta bướclên những bậc cao hơn của nấc thang kiến thức. Thầy cô luôn dõi theo chúng ta. Từ một con điểm tốt, một ý tưởng hay cho đến một sai phạm nhỏ, một lần không thuộc bài, thầy cô đều chú ý khen ngợi hoặc nhắc nhở. Thầy cô là những người thầm lặng đưa chúng em đến đỉnh cao của kiến thức,cho chúng em một tương lai tươi đẹp.

Chúng em luôn tự hào vì là học sinh của trường Nguyễn Huệ, tự hào không chỉ vì được học tập trong một môi trường tốt, mà còn vì chúng em đã được những thầy cô giáo giỏi tận tình dạy dỗ. Ở đây, thầy cô giáo không chỉ đơn thuần là một người thầy, người cô mà còn là người cha người mẹ. Thầy cô sẵn sàng dành thời gian lắng nghe những thắc mắc, những tâm sự của chúng em. Thầy cô có thể tạo cho chúng em những trận cười sảng khoái trong giờ học khi chúng em cảm thấy căng thẳng.Thầy cô có thể kiên nhẫn lắng nghe và thông cảm với chúng em. Thầy cô khẽ cười và gật đàu khi chúng em cúi chào lễ phép. Nhưng thầy cô buồn khi chứng kiến chúng em hỗn láo. Phải chăng thầy cô đã luôn không cho phép mình được khóc mỗi khi học trò hư, để giữ lòng mãi cứng rắn dạy bảo chúng em. Vâng, tất cả, tất cả, từ những gì nhỏ nhặt nhất đến những điều cao cả nhất chúng em đều coi trọng, vì đó là tình thương mênh mông như trời biển của thầy cô dành cho chúng em.

Trên cuộc đời này, có biết bao tình cảm vô cùng thiêng liêng và sâu sắc. Tình mẫu tử, tình phụ tử, tình anh em và cả tình thầy trò. Mọi tình cảm đều có ý nghĩa khác nhau. Thầy cô đã cho chúng em hiểu thế nào là tình thầy trò, một tình thầy trò thực thụ. Chúng em sẽ mãi biết ơn thầy cô. Chúng em sẽ cố gắng dành tặng cho thầy cô những đóa hoa điểm mười chứa đựng sự biết ơn sâu sắc nhất của chúng em vào những ngày 20-11. Chúng em biết rằng tình cảm đó sẽ không bằng những gì thầy cô dành cho chúng em. Nhưng chúng em sẽ cố gắng làm cho thầy cô cảm thấy tự hào về chúng em, để thầy cô có thể mỉm cười mãn nguyện. Thầy cô ơi, thầy cô sẽ mãi là người dìu dắt chúng em trên đường đời. Chúng em sẽ luôn chăm chỉ học hành để không phụ lòng thầy cô. Xin hãy tin vào chúng em!

Thanh Bình tổng hợp

Thống kê tìm kiếm

  • Bài văn biểu cảm về thầy cô giáo lớp 10
  • suy nghĩ về thầy

Check Also

khoathi1 - Em hãy chứng minh sự giản dị của Bác

Em hãy chứng minh sự giản dị của Bác

Em hãy chứng minh sự giản dị của Bác Bài làm Bác Hồ- vị cha …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *